Gần
đây, một sự kiện gây nhiều chú ý trong cộng đồng người Việt ở Mỹ là
việc nghị viên khu vực F TP Houston Hoàng Duy Hùng (HDH) về VN làm việc.
Sự việc sẽ không mấy ồn ào nếu ông này không phải là thành phần từng có
số má cờ vàng thuộc loại cực đoan hăng tiết vịt, nhưng nay lại quay
ngoẳt lập trường để “làm lợi cho CS”. Đây là điều tối kỵ đối với cộng
đồng cờ vàng hải ngoại nhất là trong thời điểm cờ vàng đang ốm o gầy
mòn, tiêu hao lực lượng sống nay chết mai .
Thành tích chống
cộng của HDH khá ấn tượng trong cộng đồng chống cộng cờ vàng vì những
hành động mang tính giang hồ hảo hán. Ông ta khoe thành tích với vẻ
hãnh diện rằng đã nhiều lần xâm nhập VN âm mưu đặt bom tượng đài lãnh tụ
HCM và từng bị chính quyền VN cầm tù 16 tháng.
Bản chất của cờ
vàng là chết nhát, chỉ biết xúi trẻ ăn cứt gà để mơ mộng cho nên những
hành động như vậy luôn được khuyến khích, đề cao và ca ngợi như là anh
hùng. Có một thời ở hải ngoại nổi lên những nhân vật cờ vàng tìm mọi
cách hành động gây tiếng vang tương tự để nổi tiếng và cũng để kiếm
cơm. Tuy nhiên hầu hết đều được bóc lịch trong nhà đá CS. Thời VNCH
những hành động chống lại nhà cầm quyền như thế thì ra tù không què cũng
ngớ ngẩn, không bao giờ còn nguyên vẹn hình hài. Thế nhưng những “anh
hùng cờ vàng “ như Lý Tống, tay chân của Nuyễn Hữu Chánh, tay chân của
băng đảng Việt Tân, băng đảng Vì Dân … và rất nhiều người khác vẫn bình
an béo tốt khi mãn hạn tù, cho thấy tính răn đe của luật pháp VN vẫn
còn nhẹ hều cho nên có nhiều tội phạm loại này có cơ hội tái phạm trong
đó có HDH.
HDH cho rằng máu hảo hớn cờ vàng của mình như thế thì
quá đủ để chứng minh mình đã dấn thân rất nhiều cho cờ vàng và chứng
minh mình là dân cờ vàng thứ thiệt . Nay sở dĩ HDH thay đổi lập
trường đấu tranh vì BU BẢO chứ không phải phản bội cờ vàng. Đề cập đến
BU là một vũ khí hiệu quả đặc biệt có tác dụng làm câm họng những kẻ
chống đối. Nó được nhiều người sử dụng từ khi còn chế độ VNCH. Một khi
BU BẢO thì cấm có thằng nào dám trái lời.
HDH lập lại rất nhiều
lần rằng những lần manh động có tính khủng bố ở VN ông đều được BU BẢO
là cần phải chấm dứt. Nay ông phải nghe lời BU để đấu tranh kiểu khác
nhưng ông không hề từ bỏ lập trường cờ vàng. Thực ra Bu không bảo thì
HDH cũng phải chấm dứt hành động mang tính khủng bố tương tự vì HDH hành
động mang tính bột phát, anh hùng rơm không có được một tổ chức ra hồn
để hỗ trợ và việc thoát khỏi bị bắt vào nhà đá chỉ là cánh cửa vô cùng
hẹp, chỉ biết trông chờ vào chúa mà thôi. Nguyễn Hữu Chánh có hẳn một tổ
chức “chính phủ VN tự do” hoạt động trong quốc nội mà vẫn bị CAVN lượm
vào nhà đá gần 200 em (báo cand) gần như sạch sành sanh thì dù BU BẢO
HDH cũng đố dám ho he. Tất cả những âm mưu đánh bom khủng bố của cờ vàng
38 năm qua đều bị CAVN dập tan từ trứng nước. Cái thiếu lớn nhất của cờ
vàng dẫn đến thất bại là thiếu người dám đánh bom liều chết.
Thử
tưởng tượng điều gì sẽ xảy ra khi cờ vàng có một tinh thần thánh chiến
như Al Quaeda, có những chiến binh cờ vàng sẵn sàng mang bom liều
chết để gây bất ổn cho kẻ thù? Vĩnh viễn không bao giờ có được bởi vì
cờ vàng rất ích kỷ không bao giời muốn chết cho kẻ khác sống và lá gan
của cộng đồng cờ vàng không đủ lớn để làm những việc như thế, duy chỉ
có cái mồm vẫn đủ lớn để nói láo suốt ba mươi tám năm qua.
Là một
thành viên cờ vàng chống cộng có số má được ghi vào sổ bìa đen của Công
An VN, cánh của trở về của HDH rất hẹp. Nhiệm kỳ làm nghị viên TP
Houston là cơ hội hiếm hoi để HDH toan tính cho cuộc hành hương về nguồn
của mình danh chính ngôn thuận . Đây chính là thời điểm để HDH toan
tính thế nào vừa thênh thang đường về vừa không làm nổi giận băng nhóm
cờ vàng. Đây là bài toán nhức óc. Điều dễ dàng nhất để vừa lòng cờ vàng
là HDH phải có phát ngôn tố cộng cứng rắn, phải nói láo, phải hứa hẹn
kiên định lập trường cờ vàng và xác định lằn ranh quốc cộng. Thế nhưng
về VN làm nhiệm vụ của một viên chức Mỹ , nhập gia người ta mà cứ moi
móc hoạnh họe gia chủ theo luận điệu cờ vàng thì quá khó cho một người
có chút liêm sỉ. HDH chọn thái độ vẫn khẳng định lập trường cờ vàng
nhưng tuyên bố chuyến hướng sang …. đấu tranh ôn hòa trực diện, Thế
nhưng nào có được yên thân, lập tức HDH bị biểu tình phản đối và đặt bom
khủng bố.
Cờ vàng chẳng bao giờ tin ai, ngay cả những “anh hùng
” của mình. Cờ vàng quen nói láo và nghĩ rằng ai cũng có thể nói láo
như mình. Thế nên một anh cờ vàng khi tuyên bố điều gì lập tức có hàng
chục anh khác cật vấn vì cho rằng anh kia đang nói láo. HDH cũng nằm
trong trường hợp đó. Khi công bố rằng anh ta chỉ làm cầu nối để cờ vàng
“đấu tranh trực diện” với thứ truởng ngoại giao VN Nguyễn Thanh Sơn thì
lập túc có hàng chục thành viên cờ vàng khác chất vấn đủ điều, nào là
bảo không bên nào có phóng viên tại sao có hình đang trên báo trong
nước, nào là tại sao buổi họp tuyên bố là công khai mà lại ru rú họp
kín với nhau.v.v… Tóm lại họ cho rằng HDH đang nói láo. Nói láo là loại
vũ khí thuộc loại bẩn thỉu nhất nằm trong danh mục đặc sản cờ vàng
không anh nào là không tận dụng, trong đó có việc tố nhau là Việt Gian,
moi móc tố khổ đời tư của nhau mà chính HDH cũng từng là nạn nhân. Ngay
sau khi thay đổi lập trường chống cộng HDH lập bị tố khổ là Việt Gian,
là đứa con bất hiếu từng khiến thân phụ của mình uất ức phải lao đầu
vào xe tự tử. Làm vừa lòng được cờ vàng bằng lý lẽ là chuyện xưa nay
hiếm vì đối với họ không có lý lẽ nào biện hộ được cho việc xóa bỏ “lằn
ranh quốc cộng”.
Biết rằng không thể làm vừa lòng cờ vàng, biết
rằng kiểu cực đoan cờ vàng 38 năm qua của những băng nhóm chất chứa đầy
hận thù và vị kỷ chỉ là làm trò hề cho thiên hạ nhưng HDH không thể đủ
can đảm và bản lĩnh để giũ bỏ nó đi, ngược lại cố bó nó vào người để tìm
sự an toàn, đó là sai lầm mà HDH sẽ phải đeo đẳng mãi bên mình nỗi ám
mang tên cờ vàng.
HDH là thế hệ cờ vàng thứ hai được đào tạo bởi
nền giáo dục BU cho nên cái hận thù trong giòng máu không khốc liệt như
thế hệ trước và thật may cũng nhờ thế nên HDH không bị nhiễm cái NGU của
cờ vàng cực đoan, nhất là sợi thần kinh xấu hổ không bị liệt giúp cho
HDH nhận ra sự thật lịch sử để chấp nhận nó và ít ra không bị nhiễm
thói điêu ngoa nói láo rất ghê tởm của cha chú mình. Thế nhưng kiểu
tuyên truyền nhồi sọ của cha chú cũng làm cho HDH thấm đậm chất cờ vàng.
HDH lập lại như con vẹt rằng “CS vô thần” và ngạc nhiên thấy ông Nguyễn
Thanh Sơn thờ phật. Lập lại như con vẹt rằng Saigon là “hòn ngọc Viễn
Đông” phát triển hơn hẳn Thái Lan và Nam Dương để so sánh với Saigon
ngày nay chứng tỏ rằng cái não trạng cờ vàng đã được ngấm sâu tư tưởng
đã được nhồi sọ như thế nào. Dù rằng không cần gặp ông Nguyễn Thanh
Sơn, hay dù rằng chưa về đến Sai gon đi nữa với phương tiện truyền
thông hiện nay HDH cũng có thể biết được sự thật nó như thế nào.
HDH
vẫn như con vẹt tự nhận mình là người “quốc gia tị nan CS”. Người quốc
gia cái nỗi gì khi qua Mỹ chưa đầy 13 tuổi. Thằng cu 13 tuổi thì gặp
NẠN gì của CS mà phải TỴ? Xem ra vẫn còn tồn tại thế hệ cờ vàng con cứ
cứ múa môi như cái máy được lập trình software mang tên cờ vàng.
Sự
thực phát triển ở VN làm cho những nhân vật cờ vàng có số má như HDH
cũng phải công nhận và ca ngợi không thể nói khác đi được. Trong chuyến
về làm việc tại VN, HDH nhận xét sự phát triển ở VN bằng những lời có
cánh. Chưa hẳn HDH muốn nịnh chính quyền VN bởi vì bất cứ ai từng đến
VN đều có nhận xét như thế. Tuy nhiên nhận xét “có lợi cho CS” xuất phát
từ một hậu duệ cờ vàng cực đoan như HDH thì chắc chắn nó tạo ra một cú
sốc rất mạnh cho cộng đồng cờ vàng cho dù đó là sự thực.
Trên các
diễn đàn HDH nhận được nhiều lời khen, động viên khích lệ về việc dũng
cảm tự nhận con đường cực đoan mình theo đuổi vô ích và từ bỏ nó, nhưng
cũng có không ít những giọng điệu chửi bới cay cú đặc sệt ngôn ngữ cờ
vàng. Những chống đối chỉ xoay quanh những luận điểm rất cũ là HDH hạ
mình thỏa hiệp với CS, bị CS mua chuộc, hòa hợp hòa giải với CS, toàn
những điều được xem là điều tối kỵ trong lập trường cờ vàng. Trước khi
về VN, HDH đã rào đón rất kỹ để thăm dò nghe ngóng phản ứng, về lại
Mỹ, dù bị tẩy chay HDH vẫn tổ chức họp báo để “báo cáo” sau chuyến đi
của mình với điểm nhấn là lá cờ vàng to đùng sau lưng cho thấy HDH vẫn
còn sợ hãi thế lực đen cờ vàng lắm, HDH thiếu hẳn bản lĩnh và sự quyết
đoán cần có của một trí thức muốn dấn thân làm chính trị.
Hở một
tí là lấy lá cờ vàng phất lên để chứng minh sự trung thành với “quốc
gia” Trò hề độc nhất vô nhị trên thế giới này chỉ thấy xuất hiện trong
cộng đồng cờ vàng với nhau. Thế nhưng nó cũng không phải là lá bùa vạn
năng có thể hóa giải những lời chửi bới, tố khổ Việt gian. Và không phải
ai cũng tin vào cái “lập trường quốc gia” qua hành động ấu trĩ đó. Thế
nhưng một trí thức như HDH cũng vẫn phải áp dụng cái hình thức “thay
lời muốn nói” này để phân bua với cờ vàng như một nghi thức bất thành
văn đủ thấy cái văn hóa cờ vàng nó hề đến độ nào.
Cũng vì quá
quen với “nghi thức’ như thế cho nên cờ vàng rất dị ứng với anh nào đứng
đưới lá cờ đỏ vì cho rằng anh ta đã bị CS nhuộm đỏ rồi. Quả là nếu so
với con bò không biết ai ngu hơn.
Mấy chục năm qua trường hợp như
HDH quay về VN hợp tác với chế độ không ít xảy ra và đã nhận rất nhiều
hình thức chống đối, tẩy chay của cờ vàng nhưng cờ vàng vẫn bất lực
không thể ngăn chận được.
Về VN, trở về quê hương của chính mình
là một việc tưởng như vô cùng bình thường đối với bất cứ người Việt nào,
nhất là trong giai đoạn nhà nước VN đang rộng cửa mời gọi kiều bào về
đóng góp cho đất nước. Thế nhưng việc về lại quê hương lại là bài toán
khó giải đối với những người từng đứng trong hàng ngũ cờ vàng như HDH.
Thế nên trước khi về VN HDH đã tung hứng làm một loạt những hành động
thăm dò phản ứng cờ vàng. Dù bị hăm dọa và đặt bom, nhưng nhận thấy
liều lượng chống đối quen thuộc quá yếu ớt không còn mạnh mẽ như ngày
nào thế là HDH quyết định về VN. Dù khó khăn nhưng HDH đã đạt mục tiêu
là …. về thăm quê hương. Ôi thật là không nghịch lý nào bằng..
Không
riêng gì HDH, cái con ngáo ộp thế lực đen cờ vàng vẫn còn ám những kẻ
từng tung hô cờ vàng nhưng nay giở trò “phản bội”. Tuy nhiên nó chẳng
ảnh hưởng tí gì đến bất cứ người dân Việt bình thường nào ở hải ngoại,
bằng chứng là hàng triệu lượt người vẫn về thăm quê nhà và đóng góp số
tiền khổng lồ cho đất nước. Có thể nói hầu hết các nghệ sĩ hải ngoại có
tiếng tăm đã chọn con đường trở về VN chấp nhận đối đầu với những chống
đối du côn của băng đảng cờ vàng. Trước đây trên các sân khấu ca nhạc
hải ngoại, muốn sống được họ bị buôc phải ca ngợi và phục tùng lá cờ
vàng. Thời thế đã đổi thay, quê hương luôn có sức hấp dẫn kỳ diệu và
băng nhóm cờ vàng đang trên đà suy thoái nghiêm trọng, khuynh hướng quay
lưng lại với cờ vàng đang lan tỏa vô cùng mạnh mẽ, đó cũng là một
trong những nguyên nhân tác động để HDH đủ sáng suốt từ bỏ lập trường
cực đoan ngu xuẩn.
Tuy nhiên, HDH luôn cho rằng mình chuyển hướng
“đấu tranh” ôn hòa và vẫn đứng về phía hàng ngũ quốc gia, vẫn giữ căn
cước tị nạn và vẫn trung thành với cờ vàng.
Xưa nay cờ vàng vẫn
kiên định lập trường không thỏa hiệp với CS, không hòa hợp hòa giải với
CS và luôn giữ vững lằn ranh “quốc cộng”, lập trường của HDH không thể
chấp nhận được. Cho nên dù HDH đi công vụ cho BU nhưng công vụ này “có
lợi cho CS” việc HDH bị “CS mua chuộc” là điều có thể thấy trước. Lo sợ
ấy của cờ vàng không thừa bởi vì hàng trăm ngàn người về VN đều bị mê
hoặc bởi cội nguồn của mình, ở đó có người thân, ở đó có đồng bào nói
cùng ngôn ngữ, ở đó có cuộc sống thanh bình có tình tự dân tộc, cuộc
sống vươn lên khắp nơi thay đổi đầy kinh ngạc khác xa một trời một vực
với những điều nói láo của cờ vàng.
Người CSVN có một loại vũ
khí tấn công cờ vàng rất lợi hại là dùng tình tự dân tộc lòng yêu quê
hương đồng bào để hòa giải hòa hợp dân tộc, huy động tài vật lực cho
đất nước và có tác dụng cô lập cờ vàng. Chính vì thế cho nên cờ vàng mới
cuống cả lên khi nghị quyết 36 ra đời. Đừng ngộ nhận rằng chính quyền
VN chủ trương hòa giải dân tộc là hòa giải với cờ vàng. CSVN phân định
rất rõ những người chưa hiểu về VN và những kẻ chống đối VN. Không hề có
chủ trương hòa giải với kẻ có âm mưu lật đổ chính quyền như cờ vàng,
nhất là cờ vàng chưa bao giờ là một thế lực khả dĩ nhà cầm quyền VN cần
phải hòa giải. Sự hoang tưởng mình là một thế lực ở hải ngoại làm cho cờ
vàng càng ngày càng u mê và càng đau đớn hơn khi càng ngày càng có
thêm những người đồng hội đồng thuyền giũ áo quay lưng với mình.
HDH
tự cho mình đang đấu tranh cho dân chủ ở VN. Nhưng đấu tranh cho dân
chủ ở VN không nhất thiết phải “đứng trong hàng ngũ quốc gia” không
nhất thiết phải cố nép sau lá cờ vàng. Việc màu mè dựng lá cờ vàng
trong cuộc họp báo chứng tỏ HDH muốn bắt cá hai tay, những phát ngôn
cho thấy HDH vừa muốn được lòng chính quyền trong nước nhưng mặt khác
vẫn không muốn gây phật lòng cờ vàng. Tính toán của HDH là một sai lầm
lớn. HDH tính toán rằng tự trói mình vào lá cờ vàng để yên thân, nhưng
không những bị băng đảng này xem là đạo đức giả, mà cũng không thoát
được sự tẩy chay. Cái mất lớn nhất là bị đồng hương hải ngoại và người
dân trong nước nhìn mình bằng con mắt ngờ vực về cái tâm trong sáng.
Có
cần phải lấy lòng cờ vàng không khi nó chống cộng chỉ vì lợi ích băng
đảng vì hận thù triền miên? Không thể có lòng yêu nước trong một băng
nhóm luôn kêu gọi tẩy chay lợi ích dân tộc và hí hửng cầu mong nước nhà
bị xâm lăng dù viện dẫn bất cứ lý do gì. Có thể có lòng yêu nước trong
băng nhóm bất cần lợi ích dân tộc miễn là làm khó được cho kẻ thù là nhà
nhà cầm quyền hiện tại? Có thể có lòng yêu nước không trong cái băng
nhóm xem BU là tối thượng sẵn sàng đứng sau lưng ngoại bang thậm chí là
kẻ thù của dân tộc để phục hận cho dù phải đổ máu đồng bào?
HDH
cho rằng việc chống cộng của cờ vàng hiện nay là vì lòng yêu nước là
ngụy biện. Cờ vàng chỉ yêu cái nước VNCH yêu cuộc sống có BU bú mớm và
tiếc thay cho nó yểu số, hận thay cho nó bị CS khai tử. Không thể tưởng
tượng được có ai yêu nước mà cầu cho Tàu nó đánh VN để tiêu diệt CS cho
cờ vàng rửa hận.
Còn nhớ năm 1979 khi tàu xua quân tấn công biên
giới phia Bắc, băng đảng cờ vàng vui như mở hội, lập đàn cầu cho nó
đánh Hà nội. Yêu nước như thế sao ?
Có thể nói dù có muốn nhưng
những người tùng hoạt động trong các băng nhóm cờ vàng phải dũng cảm lắm
mới quyết định giũ bỏ nó mà không bị nó ám. HDH từng thanh minh rằng
phải mang vợ về cùng vì sợ cờ vàng nó đồn là về VN để gái gú. Thật khổ
cho cái nỗi ám mang tên cờ vàng. Thông cảm cho HDH nhưng cũng tiếc cho
một con người có kiến thức nhưng yếm thế, thiếu quyết đoán và bản
lãnh. HDH rất muốn gỡ ra khỏi cơ thể cái mớ bùng nhùng cờ vàng đã lỡ
khoác trên người bao năm qua nhưng cứ loay hoay như gà mắc tóc và không
biết phải bắt đầu như thế nào. Mới đây HDH biện hộ cho việc đặt lá cờ
vàng trong cuộc họp báo rồi huênh hoang về ý nghĩa và giá trị của nó, ba
hoa rằng chính thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã từng đứng dưới lá cờ vàng
tại văn phòng nghị sĩ John McCain. Không biết HDH muốn truyền tải điều
gì về sự tưởng tượng đó, thủ tướng Dũng chấp nhận lá cờ vàng chăng?
Thật là quá ấu trĩ. (1) HDH không thoát khỏi căn bệnh cố hữu của cờ
vàng là lấy những điều mà các thế hệ cờ vàng trước nói láo để dẫn chứng.
(2) Xem ra một tiến sĩ luật được đào tạo tại Mỹ, được trang bị những
xảo thuật chữ nghĩa để biện luận mà vẫn phải dùng ngón nghề nói láo ra
để biện minh cho một sự kiện bố láo khác chứng tỏ rằng thoát ra khỏi cái
u mê cờ vàng không phải dễ.
HDH đã về VN đã chứng kiến sự phát
triển mạnh mẽ của đất nước mà có muốn nói láo cũng không thể được. HDH
chứng kiến sự phát triển kỳ diệu của Đã Nẵng đến nỗi phải lập lại nhiều
lần rằng đây sẽ là Singapor thứ hai ở Đông Nam Á. HDH được chứng kiến cơ
sở chế biến rác của ông David Dương một trong vô số Việt kiều có đóng
góp thiết thực cho đất nước và đồng bào. Những thực tế ấy chắc hẳn sẽ có
tác động vào niềm tin của HDH rằng một nước VN hùng mạnh do đảng CSVN
lãnh đạo sẽ là hiện thực rất gần . Một trí thức trẻ như HDH chắc chắn sẽ
nhận ra điều đó . Đúng là quá muộn màng nhưng muộn còn hơn không.
Dù
sao cũng đáng ghi nhận thiện chí của HDH với đất nước. Nếu bỏ qua những
chi tiết hành động để lấy lòng cờ vàng vẫn có thể thấy ở HDH có cái
tâm với đất nước và có cảm xúc với sự phát triển của quê hương, không
còn thấy con người cực đoan trong HDH. Dù chuyến về thăm quê hương được
sắp xếp theo một kịch bản được chuẩn bị trước thì kịch bản và diễn xuất
khá hoàn hảo dù rằng áp lực sợ mất lòng cờ vàng làm cho HDH chưa bộc lộ
hết nỗi lòng.
Đúng là là một nghị viên gốc việt sống trong hang ổ
cờ vàng HDH đang gặp khó. Dân ta có câu “trong cái khó ló cái khôn”
cái khôn ở đây không phải là toan tính sẽ lấy lòng cờ vàng kiểu nào mà ở
chỗ quyết tâm giũ bỏ nó như thế nào. Giũ bỏ nó là giũ bỏ tư tưởng cực
đoan vị kỷ, quên đi cái dĩ vãng hoàng kim khi còn có BU bảo trợ, giũ bỏ
đi cái nỗi niềm canh cánh hận thù. Giũ bỏ nó là xa rời cái băng đảng bát
nháo du côn đang khư khư bám vào cái “lằn ranh quốc cộng” để nuôi khát
vọng trả thù.
Hãy can đảm lên để chấm dứt tham gia vào những trò
lố bịch của cái sân khấu cờ vàng. Còn lá cờ vàng hãy cất nó vào tủ như
một vật kỷ niệm, vì cho dù nó có được phất lên ở bất cứ nơi đâu, dù
có vinh danh nó như thế nào , dù có gán cho nó bao danh xưng mỹ miều, dù
bỏ bao công sức để vận động cho nó được công nhận nơi này nơi khác trên
xứ BU thì nó vẫn chỉ là biểu tượng về sự hoài niệm của một thiểu số,
không hề có tí giá trị nào để phải “chào” nó cả. Cả thế giới này đã
nhìn nhận rằng nó đã chấm dứt vai trò của nó và đi vào lịch sử, không có
quốc gia nào công nhận nó là “quốc kỳ” như dân cờ vàng xưng tụng . Đó
là sự thật, nó đã chết đã 38 năm rồi.
Blog Xích Lô Việt
Nỗi ám mang tên ba que

Chúng nó là cái giống gì?
Post a Comment